Mưa cuối năm
Sài Gòn lại mưa.
6h chiều, rời công ty. Cơn mưa chiều bất ngờ ập xuống. Nặng hạt .... lấm tấm ...... nặng hạt. Từng hạt mưa lớn đập vào mặt, ..... rát quá. Đường đã ngập rồi. Tối nay dự định qua nhà anh chị 2 để mang cho Gia Hân chiếc lồng đèn mới, sửa cho chị 2 chiếc lắc chân, ăn một bữa cơm. Thế là mưa, thế là đành ở nhà.
8h tối, mưa vẫn rả rích ngoài hiên."As you wish", một bản nhạc hợp với thời điểm này. Với âm nhạc mình vốn "tai trâu", chỉ ở trình độ cảm thấy hay là hay, cảm thấy dở là dở. Với nhạc "không lời" mình càng "ngu đạo".Nhưng rồi một bản nhạc thế này không biết từ bao giờ lại trở thành sự lựa chọn của mình khi ngồi bên máy tính. nó mang lại một cảm giác dịu dịu, chậm chậm, buồn buồn, rất tuyệt.
Ngồi đếm thời gian, cũng khá lâu rồi nhỉ? "vết thương" cũng đã bắt đầu "kéo da", đôi chân mình cũng đã bắt đầu có cảm giác. Đã hai tháng trôi, đôi mắt mình không còn ngấn lệ khi nghĩ về người ấy nhưng lòng vẫn còn thất se thắt. "Có thương người ta thật lòng mình mới như vậy" - có lẽ là đúng.Mình đã không còn cảm giác dằn vặt, thắc mắc, đau khổ mà thay vào đó là một cảm giác se se lòng khi nghĩ đến, ấm áp một chút khi nhớ về những kỷ niệm đã qua, một cảm giác khá dễ chịu. Mình cảm thấy dường như mình muốn níu giữ cảm giác này, nó như khiến lòng mình chậm lại giữa cuộc sống hối hả, bình yên hơn giữa bao chông gai cuộc sống, ấm áp hơn mỗi khi thấy cô đơn, .. bởi mình vẫn còn nơi để mình hướng lòng tới, dù nơi ấy sẽ mãi mãi không còn dành cho mình nữa.
Những ngày cuối năm đang dần trôi theo những cơn mưa tháng muộn. Năm mới, khởi đầu mới, mình sẽ bước những bước đi đầu tiên sau cú ngã một cách chậm rãi và chắc chắn. Mình đã đặt ra nhiều nhiều kế hoạch cho công việc và học tập. Cuộc sống đang mở ra với bao thử thách và cơ hội. Và những bước dừng trong cuộc sống, vẫn dành cho người ấy từ nơi xa, cầu mong những điều tốt đẹp sẽ đến với người. ..
6h chiều, rời công ty. Cơn mưa chiều bất ngờ ập xuống. Nặng hạt .... lấm tấm ...... nặng hạt. Từng hạt mưa lớn đập vào mặt, ..... rát quá. Đường đã ngập rồi. Tối nay dự định qua nhà anh chị 2 để mang cho Gia Hân chiếc lồng đèn mới, sửa cho chị 2 chiếc lắc chân, ăn một bữa cơm. Thế là mưa, thế là đành ở nhà.
8h tối, mưa vẫn rả rích ngoài hiên."As you wish", một bản nhạc hợp với thời điểm này. Với âm nhạc mình vốn "tai trâu", chỉ ở trình độ cảm thấy hay là hay, cảm thấy dở là dở. Với nhạc "không lời" mình càng "ngu đạo".Nhưng rồi một bản nhạc thế này không biết từ bao giờ lại trở thành sự lựa chọn của mình khi ngồi bên máy tính. nó mang lại một cảm giác dịu dịu, chậm chậm, buồn buồn, rất tuyệt.
Ngồi đếm thời gian, cũng khá lâu rồi nhỉ? "vết thương" cũng đã bắt đầu "kéo da", đôi chân mình cũng đã bắt đầu có cảm giác. Đã hai tháng trôi, đôi mắt mình không còn ngấn lệ khi nghĩ về người ấy nhưng lòng vẫn còn thất se thắt. "Có thương người ta thật lòng mình mới như vậy" - có lẽ là đúng.Mình đã không còn cảm giác dằn vặt, thắc mắc, đau khổ mà thay vào đó là một cảm giác se se lòng khi nghĩ đến, ấm áp một chút khi nhớ về những kỷ niệm đã qua, một cảm giác khá dễ chịu. Mình cảm thấy dường như mình muốn níu giữ cảm giác này, nó như khiến lòng mình chậm lại giữa cuộc sống hối hả, bình yên hơn giữa bao chông gai cuộc sống, ấm áp hơn mỗi khi thấy cô đơn, .. bởi mình vẫn còn nơi để mình hướng lòng tới, dù nơi ấy sẽ mãi mãi không còn dành cho mình nữa.
Những ngày cuối năm đang dần trôi theo những cơn mưa tháng muộn. Năm mới, khởi đầu mới, mình sẽ bước những bước đi đầu tiên sau cú ngã một cách chậm rãi và chắc chắn. Mình đã đặt ra nhiều nhiều kế hoạch cho công việc và học tập. Cuộc sống đang mở ra với bao thử thách và cơ hội. Và những bước dừng trong cuộc sống, vẫn dành cho người ấy từ nơi xa, cầu mong những điều tốt đẹp sẽ đến với người. ..
Share:
Corrections
No corrections have been written yet. Please write a correction!
Write a correction
Please enter between 25 and 8000 characters.

0 comments
Please enter between 0 and 2000 characters.