Site Feedback

Bữa cơm nhà bạn thận, phần 1

Một ngày tốt đệp vào mùa hẻ mặt trời chiếu sáng, mình đang nằm ở công viên và đọc sách. Bốn nhiên một tiếng reng lên, mình vật mình và hết lên. Lúc đó người nào cũng nhìn mình và cười. Mình nhận ra tiếng reng lên là tiếng điện thoại của mình. À, mắc cơ quá đi thôi! Mình láy nó lên và nghe điện thoại. “A-lô, Lisa đây. Xin hỏi mình đang nói chuyền với ai đây?” Một tiếng đàn ông lập lại: “Anh là bạn trai của em đây. Em không nhận ra anh ha?”. Lúc đó mình không biết mình có nghe đúng hoặc không nữa. “Bạn trai? HA-HA-HA, cháu nghĩ chú đang..”, chưa nói xong mình nghe tiếng phụ nữ cười và nói: “Tớ làm cậu ngạc nghiên phải không đây?” “Oh my.. Tuyết, cậu làm tớ mắc cơ lắm, cậu biết không?” “Tớ không biết nhưng tớ biết là cậu rất ngạc nghiên hôi nãy. Ha-ha.” “Cậu nhớ nhé. Hôm nay tớ quyết đình đi tham cậu nhưng tớ nghĩ tớ không muốn nữa..” “Ok, ok tớ xin lởi cậu được không?” “Tớ đua với cậu thôi. Bây giờ tớ sẽ đến nhà cậu đây. Bye cậu”. “Bye.”

Nói chuyền xuống, mình cắp lại tấm thảm và bất đầu đi bộ đến Tuyết. Nhưng khi gần tới nhà bốn nhiên mình cảm thấy giầy bên phải của mình bị ướt. “Hmm, sao ki cục vậy, ở đây đâu có nước.” Mình nhìn ở dưới và nhận ra mình đã đạp vào cước chó rồi! Hôm nay mình rất may máng thế!

Tuyết mở cửa và mim cười. Chị đã thấy hết rồi, thật mắc cơ qua. “Không sao đâu Lisa, không ai thấy đâu.” “Cậu còn nói nữa!” “Vào nhà đi. Gia đình đang ăn cơm chiều, cấu cũng ăn có vui”. Mình đi vào nhà, chào hai bác (hai bác đang nhìn mình và mim cười.) và đi rửa chân. Sau đó mình ngồi su và ăn cơm chiều với gia đình của Tuyết. Gia đình của Tuyết cực kì vui, mình cảm thấy gióng mình đang ăn bữa chiều ở nhà vậy. Ai cũng thấy được là hai bác rất hanh phúc.

Share:

 

0 comments

    Please enter between 0 and 2000 characters.

     

    Corrections

    Bữa cơm nhà bạn thận, phần 1

    Một ngày tốt đệp đẹp vào mùa hẻ  mặt trời chiếu sáng, mình đang nằm ở công viên và đọc sách. Bốn Bỗng nhiên một tiếng reng lên, mình vật giật mình và hết hét lên. Lúc đó người nào cũng nhìn mình và cười. Mình nhận ra tiếng reng lên là tiếng điện thoại của mình. À, mắc  cỡ quá đi thôi! Mình láy nó cầm điện thoại lên và nghe điện thoại. “A-lô, Lisa đây. Xin hỏi mình đang nói chuyền với ai đây?” Một tiếng đàn ông lập lại: “Anh là bạn trai của em đây. Em không nhận ra anh ha hả?”. Lúc đó mình không biết mình có nghe đúng hoặc không nữa. “Bạn trai? HA-HA-HA, cháu nghĩ chú đang..”, chưa nói xong mình nghe tiếng phụ nữ cười và nói: “Tớ làm cậu ngạc nghiên phải không đây vậy?” “Oh my.. Tuyết, cậu làm tớ mắc  cỡ lắm, cậu biết không?” “Tớ không biết nhưng tớ biết là cậu rất ngạc nghiên hôi nãy nhiên Ha-ha.” “Cậu nhớ nhé. Hôm nay tớ quyết đình đi tham thăm cậu nhưng tớ suy nghĩ lại tớ không muốn đi nữa..” “Ok, ok tớ xin lởi lỗi cậu được không?” “Tớ đua đùa với cậu thôi. Bây giờ tớ sẽ đến nhà cậu đây. Bye cậu”. “Bye.”

    Nói chuyền xuống chuyện xong, mình cắp gắp lại tấm thảm và bất đầu đi bộ đến nhà Tuyết. Nhưng khi gần tới nhà bốn bỗng nhiên mình cảm thấy giầy giày bên phải của mình bị ướt. “Hmm, sao ki  cục vậy, ở đây đâu có nước.” Mình nhìn ở dưới và nhận ra mình đã đạp vào cước cức chó rồi! Hôm nay mình rất may máng may mắn thế!

    Tuyết mở cửa và mim cười. Chị đã thấy hết rồi, thật mắc cơ qua cỡ quá. “Không sao đâu Lisa, không ai thấy đâu.” “Cậu còn nói nữa!” “Vào nhà đi. Gia đình đang ăn cơm chiều, cấu cậu cũng ăn có cho vui”. Mình đi vào nhà, chào hai bác (hai bác đang nhìn mình và mim cười.) và đi rửa chân. Sau đó mình ngồi su xuống và ăn cơm chiều với gia đình của Tuyết. Gia đình của Tuyết cực kì vui, mình cảm thấy gióng giống như mình đang ăn bữa chiều ở nhà vậy. Ai cũng thấy được là hai bác rất hanh hạnh phúc.

     

    Bữa cơm nhà bạn thận, phần 1

    Một ngày tốt đệp vào mùa hẻ mặt trời chiếu sáng, mình đang nằm ở công viên và đọc sách. Bốn nhiên một tiếng reng lên, mình vật mình và hết lên. Lúc đó người nào cũng nhìn mình và cười. Mình nhận ra tiếng reng lên là tiếng điện thoại của mình. À, mắc cơ quá đi thôi! Mình láy nó lên và nghe điện thoại. “A-lô, Lisa đây. Xin hỏi mình đang nói chuyền với ai đây?” Một tiếng đàn ông lập lại: “Anh là bạn trai của em đây. Em không nhận ra anh ha?”. Lúc đó mình không biết mình có nghe đúng hoặc không nữa. “Bạn trai? HA-HA-HA, cháu nghĩ chú đang..”, chưa nói xong mình nghe tiếng phụ nữ cười và nói: “Tớ làm cậu ngạc nghiên phải không đây?” “Oh my.. Tuyết, cậu làm tớ mắc cơ lắm, cậu biết không?” “Tớ không biết nhưng tớ biết là cậu rất ngạc nghiên hôi nãy. Ha-ha.” “Cậu nhớ nhé. Hôm nay tớ quyết đình đi tham cậu nhưng tớ nghĩ tớ không muốn nữa..” “Ok, ok tớ xin lởi cậu được không?” “Tớ đua với cậu thôi. Bây giờ tớ sẽ đến nhà cậu đây. Bye cậu”. “Bye.”

    Nói chuyền xong, mình cắp lại tấm thảm và bất đầu đi bộ đến Tuyết. Nhưng khi gần tới nhà bốn nhiên mình cảm thấy giầy bên phải của mình bị ướt. “Hmm, sao ki cục vậy, ở đây đâu có nước.” Mình nhìn ở dưới và nhận ra mình đã đạp vào cước chó rồi! Hôm nay mình rất may máng thế!

    Tuyết mở cửa và mim cười. Chị đã thấy hết rồi, thật mắc cơ qua. “Không sao đâu Lisa, không ai thấy đâu.” “Cậu còn nói nữa!” “Vào nhà đi. Gia đình đang ăn cơm chiều, cấu cũng ăn có vui”. Mình đi vào nhà, chào hai bác (hai bác đang nhìn mình và mim cười.) và đi rửa chân. Sau đó mình ngồi suống và ăn cơm chiều với gia đình của Tuyết. Gia đình của Tuyết cực kì vui, mình cảm thấy gióng mình đang ăn bữa chiều ở nhà vậy. Ai cũng thấy được là hai bác rất hanh phúc.

    Write a correction

    Please enter between 25 and 8000 characters.

     

    More notebook entries written in Vietnamese

    Show More