Site Feedback

Chỗ Ngồi

Tôi đi ăn bún ốc, thực ăn đặc biệt ở Hà Nội. Lúc 12g phố hết sức chen chúc và quán đông người. Tôi hỏi có chỗ bởi vì có người đang ăn trên các bàn. Tôi ngạc nghiên rất nhiều, khi đầu bếp bảo có. Tôi đi vượt qua các khách ăn bún ốc vào phòng đăng sau, chỉ có hai bàn. Bàn thứ nhất có hai cô gái chờ đợi ăn, bàn thứ hai có 3 người đang ăn. Tôi muốn hỏi có chỗ cho mình ăn, mà tôi phải suy nghĩ một tí bởi vì tôi không biết hỏi thế nào. Tôi có thể hỏi "có chỗ không" hay "ngồi đây được không?". Tôi đang suy nghĩ lâu, may mắn nhân viên dẫn mình một ghế trên bàn thứ nhất không nói gì cả. Tôi vẫn tự hỏi phải hỏi thế nào. Tôi đã thấy một ghế, nhưng mà có thể ghế này cho bạn của hai cô gái đang chờ đợi ăn bún ốc.

Một phút sau, đôi uyên ương đến ăn. Tôi cố gắng học tìm chỗ ở quán tấp nập làm thế nào. Anh ấy kêu lên “em ơi, hết chỗ rồi”. Nhân viên không nghe được. Tuy nhiên, một cô gái trên bàn của tôi trả lời “ngồi đây mà”.

Share:

 

1 comment

    Please enter between 0 and 2000 characters.

     

    Corrections

    Chỗ Ngồi

    Tôi đi ăn bún ốc, món ăn nổi tiếng ở Hà Nội. Lúc 12g, phố hết sức chen chúc và quán đông người. Tôi hỏi còn chỗ không bởi vì hết bàn rồi. Tôi rất ngạc nhiên khi đầu bếp bảo có. Tôi đi qua các khách ăn bún ốc vào phòng đằng sau, chỉ có hai bàn. Bàn thứ nhất có hai cô gái đang chờ món ăn, bàn thứ hai có 3 người đang ăn. Tôi muốn hỏi có chỗ cho mình không mà tôi phải suy nghĩ một tí bởi vì tôi không biết hỏi thế nào. Tôi có thể hỏi "có chỗ không?" hay "ngồi đây được không?". Tôi suy nghĩ hơi lâu, may mắn nhân viên dẫn tôi đến một chỗ trên bàn thứ nhất, các cô gái không nói gì cả. Tôi vẫn tự hỏi phải hỏi thế nào. Tôi đã thấy một chỗ, nhưng mà có thể ghế này cho bạn của hai cô gái đang chờ ăn bún ốc.

    Một phút sau, đôi uyên ương đến ăn. Tôi cố gắng học làm thế nào tìm chỗ ở quán tấp nập. Anh ấy kêu lên “em ơi, hết chỗ rồi”. Nhân viên không nghe được. Tuy nhiên, một cô gái trên bàn của tôi trả lời “ngồi đây mà”.

    Chỗ Ngồi

    Tôi đi ăn bún ốc, thức ăn đặc biệt ở Hà Nội. Lúc 12g phố hết sức chen chúc và quán đông người. Tôi hỏi chủ quán có chỗ không? bởi vì có rất nhiều người đang ăn ở trên các bàn. Tôi ngạc nghiên rất nhiều, khi chủ quán bảo có. Tôi đi qua các khách hàng đang ăn bún ốc vào phòng đằng trong, chỉ có hai bàn. Bàn thứ nhất có hai cô gái đang chờ đợi được ăn, bàn thứ hai có 3 người đang ăn. Tôi muốn hỏi có chỗ cho mình ăn không?, mà tôi phải suy nghĩ một tí bởi vì tôi không biết hỏi thế nào. Tôi có thể hỏi "có chỗ không" hay "ngồi đây được không?". Tôi đang suy nghĩ, may mắn nhân viên dẫn mình tới một ghế ở bàn thứ nhất và không nói gì cả. Tôi vẫn tự hỏi là phải hỏi thế nào? Tôi đã có một ghế, nhưng mà có thể ghế này dành cho bạn của hai cô gái đang chờ được ăn bún ốc.

    Một phút sau, đôi uyên ương đến ăn.Họ cố gắng tìm chỗ ở quán tấp nập này. Anh ấy kêu lên “em ơi, hết chỗ rồi”. Nhân viên không nghe được. Tuy nhiên, một cô gái trên bàn của tôi trả lời “ngồi đây này”.

    Write a correction

    Please enter between 25 and 8000 characters.

     

    More notebook entries written in Vietnamese

    Show More